Đọc truyện Hàng Long Quyết

Chương 38: Trong lòng không nam nhân, rút kiếm tự nhiên thần



Ở đây không có người phát hiện Nguyễn Ly dị thường, Cố Chi Triều nghe xong trầm ngâm một lúc rồi quay sang Tần Nam Dương: "Ta đi Cửu Khôn Đường gặp khách, nơi này giao cho ngươi, sau khi an bài liền đưa bọn họ xuống núi."

Tần Nam Dương gật đầu, "Yên tâm."

Tất cả đệ tử đều nghe được thông báo vừa rồi, Diệp Không sờ sờ cằm thấp giọng nói: "Sư huynh, Xung Hư Môn đứng đầu Vân Trung, ngàn dặm xa xôi tới tông môn chúng ta, đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?"

Từ Mộ Sơn mắt nhìn thẳng, chỉ là dư quang liếc Nguyễn Ly, cũng không để ý tới Diệp Không.

Diệp Không đã sớm thói quen bị hắn bỏ qua, tiếp tục nói: "Theo đệ biết, toàn bộ Tu Chân giới chia làm ba vùng Vân Trung, Phù Phong, Sài Tang, cộng thêm hai đảo Bồng Lai, Doanh Châu. Ở Sài Tang đứng đầu là Thiên Diễn Tông, Huyền Ẩn Môn, đất Phù Phong có Phạm Âm Các, Nam Hoa Phái, còn Vân Trung có Xung Hư Môn, Lục Kỳ Các."

"Nghe nói trăm năm trước, Xung Hư Môn vẫn luôn đứng đầu Tiên môn, về sau bị Thiên Diễn Tông chúng ta vượt mặt, hai phái vẫn luôn thay phiên chiếm cứ vị trí dẫn đầu. Năm đó trận chiến Đồ Long, Xung Hư Môn tổn thất thảm trọng, môn chủ cũng tử trận, vừa rồi thiếu môn chủ, hẳn là con trai của hắn, Nam Cung Quyết. Người này 8 tuổi Trúc Cơ, 15 tuổi Trúc Cơ đỉnh phong, hiện giờ 21 sắp sửa Kết Đan, thiên phú trác tuyệt bậc nhất đời này."

Diệp Không lải nhải nói, chung quanh không có người chen vào, nhưng đều an tĩnh lắng nghe.

Diệp Không nhìn Nguyễn Ly vẫn luôn hơi cúi đầu ở một bên, trong mắt có chút chua: "Bất quá hiện tại không chỉ Xung Hư Môn có thiên tài, ngươi nói Nguyễn Ly sư muội chúng ta ba năm liền từ nhập môn đến Trúc Cơ đỉnh phong, so Nam Cung Quyết hẳn là cường không ít đi?"

Hắn lời này vừa ra, người xung quanh sôi nổi nhìn về phía Nguyễn Ly.

Tô Ngọc nhíu mày lại, lạnh nhạt nói: "Sư muội ta có mạnh hơn Nam Cung Quyết hay không ta không biết, nhưng Diệp sư đệ sức mạnh âm dương quái khí này, tuyệt đối không kém."

"Ngươi......" Diệp Không có chút nghẹn, tự mình bị sặc một hơi, Từ Mộ Sơn lại lui về sau giẫm chân hắn một cái, hắn mới im miệng.

Tô Ngọc nhìn Nguyễn Ly như cũ không nói một lời, thậm chí liền đầu cũng chưa động, phảng phất cái gì cũng không nghe thấy.

Diệp Không rất là khó chịu, lẩm bẩm nói: "Quả nhiên là thiên tài, đều khinh thường những kẻ phàm tục như chúng ta."

Nguyễn Ly lúc này mới liếc hắn một cái, trong đôi mắt luôn sáng trong như ngọc đã một mảnh ám trầm, giống như hồ nước trời đông giá rét, vừa nhìn liền phát hiện bên trong lạnh lẽo. Diệp Không tức khắc cảm thấy như rớt động băng, phía sau lưng lạnh cả người.

Hắn nhất thời nhìn đi nơi khác, sắc mặt đều thay đổi, sau khi bình tĩnh lại hắn càng cảm thấy không thể tưởng tượng, muốn một lần nữa xác nhận, nhưng Nguyễn Ly đã thu hồi tầm mắt.




Tần Nam Dương trên đài đã sắp xếp xong, chia các đệ tử thành từng nhóm nhỏ, phân phó bọn họ trở về thu dọn hành lý, hôm nay liền xuống núi.

Nguyễn Ly không có lưu lại, Tô Ngọc lôi kéo nàng trở về, lại liếc nhìn Diệp Không một cái, xoay người liền đi rồi.

Diệp Không vẫn chưa lấy lại tinh thần, hắn nắm Từ Mộ Sơn, "Sư huynh, ngươi vừa rồi có nhìn thấy đôi mắt Nguyễn Ly hay không."

Từ Mộ Sơn lắc đầu: "Nếu ngươi đã nhạy bén như vậy, sao không dùng nó vào tu luyện, nàng mạnh hơn chúng ta là sự thật, những gì ngươi nói đều vô nghĩa."

Diệp Không có chút không thuận theo, "Ta biết nàng lợi hại, nhưng ta nghĩ không ra, mọi người đều đồn Hoài Trúc Quân ngược đãi Nguyễn Ly, làm sao cuối cùng biến nàng thành người giỏi nhất."

Trên đường về Trạch Viện, Tô Ngọc phát hiện Nguyễn Ly không nói một lời, nghĩ rằng nàng buồn bực những gì Diệp Không nói, liền an ủi: "A Ly, ngươi đừng để ý đám người kia, bọn họ đang đố kỵ, ngươi xem, sự thật là ngươi lợi hại hơn bọn hắn, ngươi nên cao hứng mới phải."

Nguyễn Ly khẽ lắc đầu, "Sư tỷ, ta cũng không để ý bọn họ. Ta chỉ là nghĩ tới sư tôn, sư tôn bởi vì ta mà bị thương bế quan, thế cho nên chúng ta xuống núi, người cũng không thể tới."

Tô Ngọc nghe vậy cũng có chút buồn bã, nhưng vẫn vỗ về Nguyễn Ly, "Không sao, sư tôn rất lợi hại, người nhất định sẽ mau bình phục lại. Chờ ngày chúng ta hồi tông môn, liền có thể nhìn thấy người rồi."

Nguyễn Ly miễn cưỡng mỉm cười, khẽ gật đầu.

Đại điển Trạc Trần ba năm một lần, nói trắng ra chính là giao nhiệm vụ cho những đệ tử đạt yêu cầu, đồng thời ban linh kiếm cùng linh dược, cho bọn họ xuống núi lịch luyện mấy năm.

Trận thí luyện này cũng không giới hạn phạm vi, nhưng làm đệ tử nhập thất cần biết nắm bắt thời cơ, chọn điểm đến phù hợp. Mỗi người tùy thân mang theo ngọc truyền tin để liên lạc cùng tông môn, tông môn tuyên bố nhiệm vụ, đệ tử xuống núi tiếp thu nhiệm vụ, sau khi hoàn thành liền báo cáo trở về. Ngoài nhiệm vụ trên giao, các nhóm cũng có thể tự mình thí luyện, chỉ cần báo trước cho tông môn liền được.

Các núi các viện đều có người thu xếp áo cơm nơi ở phương tiện đi lại cho đệ tử xuống núi, chỉ có Trạch Viện, Lạc Thanh Từ bế quan, Tô Ngọc là người phụ trách việc này, cũng chỉ có thể tự mình lo cho mình.

Khi hai người vừa thu thập thỏa đáng, Giang Nguyệt Bạch dẫn theo Hoa Nhứ Vãn cùng Bạch Tĩnh đứng ở trước sơn môn chờ các nàng.

Hai bên liếc nhìn lẫn nhau, Tô Ngọc trước chào hỏi, "Gặp qua Tử Đàn Quân."

Giang Nguyệt Bạch cũng không nói lời thừa, tùy tay ném cho các nàng mỗi người một cái túi nhỏ, lại vung lên ống tay áo, hai thanh linh kiếm liền bay ra giữa không trung, một thanh tản ra ánh sáng xanh lam, một thanh toàn thân đỏ đậm giống như ngọn lửa.

Nguyễn Ly cùng Tô Ngọc đều ngây ngẩn cả người, "Giang sư thúc, cái này là?"

Giang Nguyệt Bạch nâng cằm, "Đừng nghĩ nhiều, là sư tôn các ngươi an bài, nàng sợ đệ tử mình không người chăm sóc, ủy thác ta chuẩn bị linh đan cùng thuốc trị thương cho các ngươi, lại tìm tông chủ lấy hai thanh thiên giai cực phẩm linh kiếm, cho các ngươi phòng thân. Cầm lấy."

Tô Ngọc cùng Nguyễn Ly cầm kiếm, trong lòng tư vị khó diễn tả được. Nhất là Tô Ngọc, nàng bái sư đã gần 10 năm, biết rõ tính cách sư tôn. Trước kia sư tôn luôn đắm chìm trong tu luyện, ngẫu nhiên ra ngoài mới miễn cưỡng làm một chút bổn phận.

Từ khi Nguyễn sư muội tới đây, sư tôn thay đổi rất nhiều, nói nhiều, cũng càng ngày càng mang phong phạm sư tôn, người không còn sống trong thế giới riêng của chính mình nữa, giống như đã từ đáy hồ sâu ra khỏi mặt nước.

Tô Ngọc đã sớm biết, sư tôn thực thích Nguyễn Ly, đối xử với Nguyễn Ly thực khác biệt. Cái gọi là hà khắc, cũng chính là một loại quan tâm lệnh người hâm mộ không thôi. Nguyễn Ly xuất hiện giống như đốm lửa ngày đông, làm sư tôn càng ngày càng có nhân khí.

Tô Ngọc hốc mắt đỏ lên, đối Giang Nguyệt Bạch thi lễ, "Đệ tử cùng A Ly cảm ơn Giang sư thúc, tuy rằng là sư tôn an bài, nhưng đều cần có ngài giúp đỡ."

Giang Nguyệt Bạch khẽ gật đầu, trong lòng cảm khái Lạc Thanh Từ khối băng này chính là may mắn không ai bằng, đánh bậy đánh bạ cũng thu được hai đồ đệ tốt như vậy.

Một người đơn thuần chân thành, một người thiên phú trác tuyệt, đều là kỳ tài hiếm thấy.

"Các ngươi một đường cẩn thận, không thể cậy mạnh, nếu gặp phải nguy hiểm, lập tức hướng tông môn cầu viện, hiểu rõ chưa?"

Nguyễn Ly cùng Tô Ngọc đồng thời ứng, đang chuẩn bị đi, Cố Chi Triều lại dẫn theo hai người ra tới.

Trong đó nam nhân mặc đạo bào màu xám đen, để râu dài cầm phất trần, đang cùng Cố Chi Triều nói chuyện. Bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi, tóc thúc ngọc trâm, mặc cẩm y màu trăng non, dáng vẻ thư sinh.

Khi bọn hắn nhìn thấy mấy người Giang Nguyệt Bạch, lập tức ngừng lại.

Nguyễn Ly nhìn nam tử trước mắt, tấm mặt kia rõ ràng mang theo mười phần nghiêm túc chính khí, tuy rằng xa lạ, nhưng cho dù hắn có hóa thành tro nàng cũng nhận ra.

Một luồng căm ghét cùng oán hận từ đáy lòng trào lên, thổi quét toàn thân, khiến ánh mắt nàng vô cùng lạnh nhạt, nàng nắm chặt tay, âm thầm cảnh báo Hồng Ảnh kia nên an phận chút.

Nam Cung Quyết vẫn luôn an tĩnh nghe sư tôn cùng Cố Chi Triều nói chuyện, thẳng đến khi nhìn thấy mấy người Nguyễn Ly đứng ở sơn môn, hắn liếc mắt một cái liền thấy được vị cô nương tuổi trẻ nổi bật trong đó.

Nàng lưng đeo trường kiếm, tóc dài dùng một sợi dây cột tóc trát thành đuôi ngựa cao. Bất đồng với người xung quanh mặc cẩm y lụa mỏng, nàng trang dung thuần tịnh gọn gàng, khoác ngoại bào màu đen tay hẹp, mang ủng nhẹ, giống như nữ hiệp giang hồ.

Ngay cả khi nàng ăn mặc bình thường như vậy, cũng không che giấu được một thân khí chất tú lệ. Nam Cung Quyết từ nhỏ đến lớn gặp qua rất nhiều nữ tử dung mạo xuất chúng, nhưng khi nhìn đến Nguyễn Ly, vẫn nhịn không được lộ ra một tia kinh diễm.

Nguyễn Ly ngước mắt lên, vừa lúc cùng Nam Cung Quyết đối diện, trong mắt nàng trào ra một cỗ hàn ý, vội vàng dịch tầm mắt, cố gắng nhẫn nại ác niệm trong lòng.

"Hòa Quang trưởng lão, biệt lai vô dạng." Giang Nguyệt Bạch hiển nhiên quen biết khách nhân đến từ Xung Hư Môn, lập tức đi qua chào hỏi.

Hòa Quang đồng dạng cúi đầu: "Tử Đàn Quân, mười mấy năm không thấy, làm khó ngài còn nhớ rõ bần đạo."

"Đừng nói mười mấy năm, cho dù hơn trăm năm cũng không thể quên được. Vị này, chính là thiếu môn chủ Xung Hư Môn phải không, quả nhiên khí chất bất phàm, thiếu niên anh tài." Giang Nguyệt Bạch nhìn Nam Cung quyết, khách khí nói.

Nam Cung Quyết lúc này đã thu hồi ánh mắt, nghe vậy chắp tay thi lễ: "Tử Đàn Quân quá khen, ở trước mặt chư vị tiền bối, vãn bối đều không đáng nhắc tới."

Hòa Quang nghe thấy đầy mặt ý cười, vẫy vẫy tay, "Hắn cũng không tệ, nhưng nghe nói các vị thu được một kỳ tài, so hắn không kém bao nhiêu, cũng không biết là người nào?"

Hắn liếc mắt liền thấy được Nam Cung Quyết đang để ý Nguyễn Ly. Đồ đệ hắn chính là thiên chi kiêu tử, thiên phú xuất chúng, ngày thường cần cù tu luyện, đối bên ngoài không nhiều chú ý, lần này Nam Cung Quyết hiếm thấy mà xem trọng vị cô nương kia, khiến hắn không khỏi kinh ngạc. Hắn liếc nhìn Nguyễn Ly, trong mắt nổi lên ý thăm dò.

Cố Chi Triều hơi sững sờ, khoác khoác tay, "Ồ, sao có thể so với Nam Cung sư điệt, nàng có hôm nay, cũng nhờ Hoài Trúc Quân dốc lòng dạy bảo, lại dùng bát phẩm linh đan bồi dưỡng. "

Dứt lời hắn ra hiệu cho Nguyễn Ly đến gần, "Các ngươi qua đây chào hỏi Hòa Quang trưởng lão."

Bốn người Nguyễn Ly đi tới, đồng thời thi lễ.

Hòa Quang tỏ vẻ không cần đa lễ, đôi mắt nhìn quét qua bốn người, ngưng lại ở Nguyễn Ly, sắc bén khôn khéo, "Nguyễn Ly là ngươi phải không?"

Hắn đem ánh mắt khóa trên người Nguyễn Ly.

"Hồi Hòa Quang trưởng lão, là vãn bối." Nguyễn Ly cúi đầu, trong lòng cười lạnh một tiếng, trong mắt hồng quang lại một lần hiện lên, ngẩng đầu mới tạm thời rút đi.

Ánh mắt Hòa Quang giống như thực chất, nơi nơi đánh giá Nguyễn Ly. Hắn đã là cao thủ Tiểu Thừa trung kỳ, giờ khắc này cố tình đối một Trúc Cơ kỳ gây uy hiếp.

Giang Nguyệt Bạch đã nhận ra, nhịn không được nhíu mày, đang muốn mở miệng, Cố Chi Triều lại âm thầm ngăn trở, chỉ là nhìn.

Nguyễn Ly tự nhiên cảm nhận được uy áp, nàng thẳng sống lưng, nhấp khẩn môi, vững như núi mà đối diện Hòa Quang, một chút cũng không lùi.

"Sư tôn." Một bên Nam Cung quyết cũng phát hiện điểm này, hắn có chút kinh ngạc lại có chút tán thưởng Nguyễn Ly, vì thế vội vàng nhắc nhở Hòa Quang.

Bị hắn ngăn cản, Hòa Quang mới thu hồi uy áp, ha hả cười một tiếng: "Không tồi, không tồi, Thiên Diễn Tông thu hạt giống tốt."

Hắn xoay người đối Cố Chi Triều nâng phất trần, "Cố tông chủ, bần đạo xin cáo từ, còn thỉnh ngài lưu ý vấn đề ta đã nói, đa tạ."

"Liên quan thiên hạ an nguy, Thiên Diễn Tông việc nhân đức không từ, Hòa Quang trưởng lão khách khí, ngày sau gặp lại."

Nam Cung Quyết thấy sư tôn chuẩn bị rời đi, cũng đối Cố Chi Triều cùng Giang Nguyệt Bạch thi lễ. Lúc quay sang bốn người Tô Ngọc, hắn lại nhìn Nguyễn Ly, nhưng Nguyễn Ly một ánh mắt cũng chưa cho hắn, tựa hồ đang sinh khí, làm cho Nam Cung Quyết có chút mất mát.

"Lão đạo trưởng kia thật không khách khí, trước mặt tông chủ hắn còn dám ra tay thử A Ly." Bọn hắn đi xa, Tô Ngọc nhịn không được nhíu mày nói.

Cố Chi Triều nhìn Tô Ngọc: "Ngươi là sư tỷ, cần phải ổn trọng. Có chúng ta ở đây, hắn còn dám đối sư muội ngươi làm cái gì sao. Xuống núi, nhiều quan tâm lẫn nhau, bốn người các ngươi liền tương trợ nhau đi."

Bốn người rời sơn môn, căn cứ theo nhiệm vụ đầu tiên, liền lựa chọn lộ trình.

Nguyễn Ly giờ khắc này trong đầu đã loạn thành một đoàn.

Bởi vì Nam Cung Quyết xuất hiện, Hồng Ảnh kia càng thêm không an phận, vừa rồi suýt chút nữa liền chiếm cứ đầu óc nàng.

"A Ly, ngươi không khỏe ư?" Tô Ngọc phát hiện Nguyễn Ly biểu tình không đúng, vội vàng đỡ lấy nàng.

Hoa Nhứ Vãn cùng Bạch Tĩnh cũng chạy nhanh vây lại đây, "Nguyễn sư muội làm sao vậy?"

Nguyễn Ly hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng nói: "Sư tỷ, ta không sao. Đại khái là bị uy áp của hắn ảnh hưởng, để ta thư hoãn một chút thì tốt rồi."

Nhắc đến việc này, Tô Ngọc liền có chút bất mãn, "Lão già kia thật vô liêm sĩ, chẳng lẽ bởi vì ghen tỵ thiếu môn chủ nhà hắn không sánh được ngươi, liền tâm sinh bất mãn? Đều già như vậy, lại còn sinh ra đức hạnh này."

Hoa Nhứ Vãn lần đầu thấy Tô Ngọc tức muốn hộc máu, có chút đồng tình nói: "Sư tỷ tức giận cũng phải, lão đạo sĩ kia lòng dạ nhỏ nhen, quá mất thân phận rồi.'

"Nếu có sư tôn ở đây, nhất định không cho phép hắn bắt nạt A Ly như vậy."

Hai chữ sư tôn lập tức đem Nguyễn Ly từ trong hỗn loạn kéo trở về. Nếu có sư tôn ở đây? Không biết như thế nào, nàng liền nhớ tới ngày đó Lạc Thanh Từ trước khi bế quan dặn dò mình, còn có nhờ Giang Nguyệt Bạch đưa túi linh đan cùng linh kiếm cho nàng.

Nguyễn Ly nhìn chằm chằm túi thuốc trong tay, tâm càng rối loạn.

"Thật là buồn cười, ngươi tâm tư không khỏi quá nhiều. Trì Thanh không đủ, Nam Cung Quyết không đủ, lại tới một cái Lạc Thanh Từ. Đó là kẻ thù của ngươi."

Nguyễn Ly nhắm mắt, ở trong lòng cảnh cáo: "Nếu ngươi muốn ta hảo, liền không nên ở thời điểm này nhiễu loạn tâm trí ta. Ta chỉ có Trì Thanh, còn Nam Cung Quyết không liên quan ta. Ngươi tốt nhất an phận chút."

Nguyễn Ly vận chuyển linh lực, tĩnh tâm ngưng thần, đem Hồng Ảnh ép trở về.

Đúng lúc này, đột nhiên một con hạc giấy xoay quanh ngừng ở trước mặt nàng.

Tô Ngọc có chút kinh hỉ, "Là sư tôn?"

Nguyễn Ly trong lòng nhảy dựng, nhịn không được vươn tay, thiên hạc liền dừng ở lòng bàn tay nàng.

Hạc giấy rơi xuống, liền tự động triển khai, mặt trên viết, nhắn cho Tô Ngọc.

Nguyễn Ly trong lòng trào ra một cổ mất mát, ý thức được điểm này, nàng bỗng nhiên giật mình, lập tức đưa hạc giấy cho Tô Ngọc.

Tô Ngọc tiếp nhận vừa nhìn, thế nhưng có hai tờ.

Tờ còn lại, chính là dành cho Nguyễn Ly.

Nàng đưa lại Nguyễn Ly, sau đó gấp không chờ nổi mở ra mảnh giấy chính mình.

Bên trong viết: Đây là cơ hội cuối cùng giữa ngươi và Trúc Tiên.

Tô Ngọc sững sờ ở tại chỗ, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nguyên lai sư tôn cái gì đều biết.

Bên kia Nguyễn Ly đã mở ra, mặt trên viết một câu: Người không quan hệ, chỉ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của ngươi.

Sau khi hiển lộ, dòng chữ liền theo tờ giấy hóa thành tro tàn, lưu lại Nguyễn Ly đương trường sửng sốt, Lạc Thanh Từ có ý tứ gì?

Không có khả năng, Lạc Thanh Từ sao có thể biết? Đây hẳn chỉ là trùng hợp.

Bên kia Lạc Thanh Từ đang bế quan tĩnh tọa đột nhiên trầm khuôn mặt, biểu tình phẫn uất bất bình, "Tờ này mới có thể biểu đạt ý tứ của ta."

Tờ giấy bị nàng ném ở một bên, rõ ràng viết một câu: Trong lòng vô nam nhân, rút kiếm tự nhiên thần.

Hệ thống vô ngữ cứng họng, từ khi nó nhắc nhở Lạc Thanh Từ nam chủ xuất hiện, người này liền phát điên rồi. Viết đến cái gì lung tung rối loạn, nếu để Tiểu Long Tử đọc, còn thể thống gì?

- ---------------------------------------

*Tác giả có lời muốn nói:

*Sư tôn: Tâm trung vô nam nhân, bạc kiếm tự nhiên thần

Tiểu Long Tử: Nhược vấn dĩ thùy hôn, hoàn tưởng Trì Thanh thân

(Trong lòng không nam nhân, rút kiếm tự nhiên thần

Nếu hỏi cùng ai cưới, còn muốn Trì Thanh hôn)

*Nam chủ gì đấy, chỉ ảnh hưởng tốc độ A Ly hóa Long Thần, còn sư tôn lại không giống, sư tôn sẽ ảnh hưởng tốc độ A Ly ra tay nhanh hơn.....

>Lầu trên, chuyện gì xảy ra vậy?

>Đúng đấy, chuyện gì vậy, ta theo sư tôn công đảng đấy

> Lầu trên, tại sao ngươi đột nhiên đi với tốc độ nhanh như vậy?

>Tại sao ngươi lại XXOO bình luận khu, hahaha

>Gió to quá, các ngươi nói gì ta nghe không rõ, sư tôn nhất định thụ, hahaha!
Bạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn